Nếu Radio – Góc nhỏ bình yên 36 – Gửi nỗi buồn tôi cất hộ…

By giangthuyvan

Bài viết của Bloger Jensyan

“Nếu hoàng tử của em không được như mơ ước thì cũng đừng buồn, bởi em chính là nàng công chúa trong giấc mơ của tôi”

 

Tôi gấp quyển sổ, nghĩ tới em nhiều hơn
Chuyến đi dài của một con tàu luôn khiến người ta phải mỏi mệt, chán và ngán ngẩm đủ thứ chuyện trên đời. Bản giao hưởng trong earphones ngân dài hơn thường lệ, hay bởi vì chính tiếng nói của lòng lấn át đi những thứ âm thanh khác, để lại cái đứt đoạn cho những điều chẳng trọn vẹn!

 

Nhớ em, là một khái niệm mà chính bản thân tôi chưa bao giờ lý giải được, lắm lúc cũng tự hỏi, tại sao tôi lại phải nhớ? trong khi tôi có hàng tá việc phải lo, cuộc sống và mọi thứ kéo tôi đi, đi xa, ngỡ đâu là một quãng đường quá dài để ngoảnh lại, để bắt gặp ánh mắt-gương mặt-nụ cười ấy, ngay cả trong mơ. Nhưng có lẽ tôi sai, mọi thứ mang tôi đi nhưng không để em ở lại, để rồi nhiều lúc chợt cười với chính mình, em có ở đâu xa, ngay đây-bên ngực trái tôi này!

 

Đôi khi chỉ muốn nói rằng “Tôi nhớ em!” thế thôi.. Dẫu biết nỗi nhớ chẳng mang được tôi đến đâu cả, nhưng em tin đi nhé, nếu cần-nỗi nhớ còn đi xa hơn cả tốc độ của ánh sáng, và tôi cũng tin, khi ba ngàn năm nữa, mọi thứ sẽ thay đổi rất nhiều, nhưng ánh trăng kia sẽ còn mãi-tựa nỗi nhớ sâu đến vô vàn.

 

Chuyến xe dừng
Tôi-gã độc đạo đi về trên con đường của riêng mình
Những đêm ngả màu bạc, phố và nghe kệch cỡm tiếng đời, nỗi nhớ lắm lúc ngắn như một làn thuốc, thổi bay rồi tan trong vô vọng, những bức tường rêu cũ mục dọc hai bên lối, cái bóng trải dài… Điều gì đó mang em đặt vào suy nghĩ, để rồi thời gian bất lực chối từ vì không thể mang em đi!

 

Những ngày thành phố khan hiếm nắng như một vật đắt tiền, mặt trời như viên kim cương khổng lồ chỉ có trong huyền thoại, tiếng mưa rỉ rả hòa vào âm thanh của radio, những đoạn nhạc bị ngắt  bởi sóng yếu, những ngày thấy công việc là thứ duy nhất có thể lôi tôi đi đến nơi giết chết thời gian, những ngày vội vã nhìn lại phía sau một ngọn đèn đỏ rồi vô tình nghe tim mình lỗi nhịp khi thấy ai đó tựa như em.. Những ngày miên man giữa giấc mơ và thực tại “Giá như có em!”

 

Giá như có em!
Thì đời sẽ vui hơn đôi phần
Tôi sẽ được tập lại cách cười với đời, với người
Sẽ được tập lại cách tự chăm sóc bản thân mình và chăm sóc cho cả em!
Sẽ được dạy rằng yêu thương là thứ không phải lúc nào cũng làm đau lòng người
Sẽ được nghe kể về cổ tích của sự nhẫn nại, lòng thành, tha thứ và cả tin yêu.
Gã độc đạo sẽ đặt lòng tin tuyệt đối vào truyện cổ Andersen là có thật.
Giá như có em!
Hẳn phía mù mây đen cũng sẽ thấy mặt trời
Ngoảnh lại sau lưng không còn là nuối tiếc
Giá như có em
Một gã như tôi sẽ cười nhiều hơn nói
Lắm lúc sẽ bối rối xoa đầu vì bị bắt lỗi

Em à! Giá như…

 

Thiết nghĩ…
Nếu tôi gom được hết thảy các vì sao trên bầu trời đêm, tôi sẽ ném chúng trả lại bầu trời, mỗi khi một vì sao được ném trả, chúng sẽ tạo ra ánh sáng, vệt sáng ngân dài mang đến điều ước. Vạn điều như một “Được ở cạnh em”.

Nếu mỗi chiếc lá trong khu vườn kia có thể ngân lên tiếng tựa như huýt sáo, tôi sẽ cho em nghe bản nhạc của riêng mình viết ra, một gã nhạc sỹ nghiệp dư, ngồi viết bằng nỗi nhớ trên nền giấy tựa trái tim, cái bản nhạc mà dường như chỉ những kẻ không-gia-tài như tôi mới có thể nghĩ ra.
Nếu gôm hết niềm vui của suốt quãng đường tôi đã bước qua chỉ để đổi lấy một nỗi buồn của em-mong mi mắt em đừng cay cho những điều đã lỡ…

 

Và xin tháng sáu đừng làm em đau!
Gửi nỗi buồn tôi cất hộ…

Post a Comment